XtGem Forum catalog
CHATTHUGIAN.MOBIE.IN
kính chào qúy khách

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Tử Vi   Truyện Tranh  
Facebook  Xổ Số  Dịch  Tải Game  Báo  Tiền Ảo Bitcoin 

  Tình yêu kiên cường hơn cái chết


Phan_7

Trong giây phút này, bao nỗi đau đớn và tuyệt vọng khôn cùng bỗng ùa đến, bao trùm lấy cô. Từ trước đến giờ, cô cố gắng chịu đựng, cố gắng che giấu, cố gắng giả vờ, chẳng qua là muốn cùng Cố Hạo Ninh sống cuộc đời yên ấm, cô chỉ mong anh được khoẻ mạnh, yên vui thôi. Cô đã từ bỏ tình yêu của anh, từ bỏ tất cả sự ấm áp và ánh sáng của mình, nhưng tại sao ông trời vẫn tàn nhẫn thế này? Tại sao đến cả niềm hy vọng mong manh cuối cùng của cô ông trời cũng cướp mất? Tại sao bắt cô trơ mắt đứng nhìn anh từng chút từng chút hủy hoại mạng sống ngay trước mặt nhưng cô chỉ có thể bó tay bất lực?

Cô chật vật lắc đầu, cảm thấy trước mắt tối sầm, toàn thân lạnh buốt, tựa như có ai đó cầm búa giáng mạnh xuống con tim rồi nghiền nát nó thành bột, đau đớn đến mức hơi thở run rẩy từng hồi.

“Lâm Nhược Kỳ!”

Giang Hàn Phi kéo giật cánh tay cô xuống, những dấu răng sâu hoắm hằn rõ trên mu bàn tay cô, thành những vệt đỏ đến rợn người, con tim Giang Hàn Phi phút chốc run bật, anh tức thì chẳng nói chẳng rằng kéo ngay Lâm Nhược Kỳ đi vào trạm y tá.

“Bác sĩ Giang?”

Lưu Dung đang trực bên trong, thấy Giang Hàn Phi kéo một người xồng xộc bước vào, định hỏi có chuyện gì thì Giang Hàn Phi đã vội vàng cất tiếng: “Cồn, băng gạc!”

“Ô! Có ngay đây!” Lưu Dung hối hả mang cồn và băng gạc đến.

Nhân lúc Giang Hàn Phi giúp Lâm Nhược Kỳ xử lý vết thương, Lưu Dung lén quan sát gương mặt giàn gụa nước mắt của Lâm Nhược Kỳ, trong lòng không khỏi tò mò, cô gái này là gì của Giang Hàn Phi? Sao lại có thể khiến một người trước nay luôn khoan thai, lãnh đạm như bác sĩ Giang lo lắng thế kia?

“Không cần băng gạc đâu.” Giang Hàn Phi xử lý xong vết thương, đang chuẩn bị băng lại thì Lâm Nhược Kỳ rụt tay về, khản giọng nói.

Giang Hàn Phi ngẩng đầu nhìn Lâm Nhược Kỳ, tay vẫn dừng giữa chừng, lát sau mới chậm rãi đặt xuống.

“Có vẻ cũng không nghiêm trọng lắm, chị thoa chút thuốc nhé!” Lưu Dung thò đầu qua nhìn một cái, phá tan bầu không khí câm lặng, lấy thuốc thoa cho Lâm Nhược Kỳ. “Đừng để bị dính nước, phải chú ý giữ vệ sinh. Nếu nhà có băng gạc cá nhân, cũng có thể dùng được.”

“Cảm ơn!”

Lâm Nhược Kỳ cúi gằm mặt, loáng thoáng nói câu cảm ơn rồi vội vàng rời khỏi phòng y tá trực.

“Bác sĩ Giang, cô ấy là ai? Bạn anh à?” Lưu Dung cuối cùng không nén được lòng hiếu kỳ, cất tiếng hỏi.

“Cũng có thể xem là vậy!” Giang Hàn Phi khẽ mím môi, đôi mày vô thức nhíu lại, rồi anh xoay gót bỏ đi, trong đầu vẫn ngập tràn dáng vẻ như muốn sụp đổ của Lâm Nhược Kỳ ban nãy.

Bước ra khỏi phòng y tá, Lâm Nhược Kỳ kéo tay áo xuống, cố gắng che đi vết thương trên mu bàn tay rồi chậm rãi đi vào phòng bệnh của Cố Hạo Ninh.

“Hạo Ninh, tại sao anh không chịu nằm viện để kiểm tra?”

Cô từ từ lê bước đến bên giường bệnh của Cố Hạo Ninh, hít sâu một hơi, cố gắng dịu giọng, đang lộ vẻ mặt thật tự nhiên.

“Hết thuốc chữa rồi.”

Cố Hạo Ninh chầm chậm xoay đầu qua. Trên gương mặt tiều tụy kia, đôi mắt anh sâu hút, tĩnh mịch như màn đêm, chẳng vương chút ánh sáng.

Không ngờ, anh lại bình tĩnh đến vậy, thậm chí còn nhẹ nhõm vì thỏa mãn. Dường như kết quả này là ước nguyện mà anh đã chờ đợi và mong mỏi từ rất lâu, bây giờ cuối cùng đã có thể thành hiện thực.

Vẻ hờ hững ấy như một cay kim sát đầy ớt cay đâm mạnh vào vết thương vốn đã bê bết máu của cô. Trong khoảnh khắc đó, tất cả những ngụy trang và che giấu đều dụp đổ tan tành, cô gần như gào lên: “Không! Ai bảo hết thuốc chữa! Ai bảo hả! Không thể nào!”

Cố Hạo Ninh im lặng nhìn Lâm Nhược Kỳ la hét thất thanh, cúi đầu, nơi đáy mắt thoáng xao động.

Là bản thân anh muốn từ bỏ.

Nếu chết đi, liệu sẽ gặp được Tiểu Phong chăng?

Đã quá lâu rồi, nỗi cô độc vô bờ cùng sự chờ đợi bất tận gặm nhấm trái tim anh, thực sự quá mệt mỏi rồi!

Nếu có thể dùng mạng sống để đổi lấy cơ hội được trùng phùng với Tiểu Phong, tại sao lại không làm chứ? Giữa sống trong tuyệt vọng và chết trong tràn ngập sự hy vọng, anh thà chọn cái sau.

“Hạo Ninh, đừng từ bỏ! Em cầu xin anh, đừng từ bỏ! Bác sĩ nói chỉ cần anh nhập viện, chỉ cần anh tiếp nhận điều trị, sẽ có thể khỏe lại thôi! Em đã mất tất cả, không người thân, không bạn bè, em chỉ còn anh, chỉ còn anh mà thôi! Em cầu xin anh, anh đừng buông tay, đừng buông tay, được không, được không hả anh…”

Lâm Nhược Kỳ quỳ xuống bên giường của Hạo Ninh, siết chặt bàn tay anh. Cô òa khóc nức nở, tựa như toàn bộ không khí trong lồng ngực đều bị rút cạn nhưng vẫn cố sức cầu xin như người sắp chết đuối cố túm lấy hy vọng cuối cùng, hoàn toàn vứt bỏ sự tôn nghiêm, chỉ còn lại nỗi đau khắc cốt ghi tâm cùng thái độ nhún nhường hạ mình đến cùng cực.

Nhìn dáng vẻ suy sụp của Lâm Nhược Kỳ, nỗi chán nản ẩn trong mắt Cố Hạo Ninh dần phai nhạt. Dẫu sao anh và cô đã quen biết, kề cận bên nhau gần ba mươi năm, dẫu sao cô cũng là người vợ mà anh đã đầu ấp tay kề suốt gần mười năm qua. Khẽ khàng xoa nhẹ tay cô, giọng Cố Hạo Ninh ôn tồn pha chút áy náy: “Nhược Kỳ, anh rất xin lỗi vì những tổn thương gây ra cho em, anh nợ em. Anh không thể mang hạnh phúc đến cho em, có lẽ anh ra đi, đối với em cũng là một việc tốt.”

“Không, không phải, không phải như vậy…” Lâm Nhược Kỳ lắp bắp nói. “Hạo Ninh, cho dù… cho dù anh không nghĩ cho em, cũng nên nghĩ đến cha mẹ chứ? Anh… anh là con trai duy nhất của hai người, nếu… nếu anh đi rồi, họ sẽ đau lòng biết nhường nào…”

“Cha mẹ anh…”

Trong mắt Cố Hạo Ninh lướt qua chút do dự, sao mình lại quên mất mình vẫn còn cha mẹ tuổi già sức yếu? Từ đó đến giờ, mình vẫn gắng gượng chịu đựng trong đau khổ, không lập tức đi theo Tiểu Phong sau khi cô mất, chẳng phải là bởi vì mình vẫn còn trách nhiệm và nghĩa vụ của một kẻ làm con hay sao? Sao mình lại quên mất? Sao mình lại có thể bất hiếu như vậy?

Cố Hạo Ninh chán nản ngả người, tựa vào đầu giường, miệng khẽ nhếch lên thành nụ cười ảm đạm. Đến cả cái chết, anh cũng không có quyền lựa chọn!

Vừa trông thấy vẻ mặt của Cố Hạo Ninh hơi lay động, Lâm Nhược Kỳ vội tiếp tục khuyên nhủ: “Đúng đó, nếu để cha mẹ biết anh bị bệnh nặng còn không chịu điều trị, chứng tăng huyết áp của cha thể nào cũng tái phát, mẹ lại tuổi cao…”

“Anh biết rồi!” Cố Hạo Ninh mệt mỏi nhắm mắt lại. “Nhưng căn bệnh này của anh…”

“Bất luận thế nào, anh cứ nằm viện kiểm tra trước đã, được không?” Thấy Cố Hạo Ninh không còn cự tuyệt, cô dè dặt nói tiếp. “Thế anh nghỉ ngơi nhé, em đi làm thủ tục cho anh.”

“Nhược Kỳ.” Giọng trầm khàn của Cố Hạo Ninh vang lên sau lưng cô. “Bệnh của anh… tạm thời đừng nói cho cha mẹ biết.”

“Vâng!” Cố kìm nén những giọt lệ chực trào, cô điềm tĩnh đáp, sau đó bước ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Chương 17: Đột biến

“Hai thận ứ nước ߠmức nghiêm trọng?” Lâm Nhược Kỳ sững sờ nhìn bác sĩ Lộ Minh, tự hồ không hiểu hoặc có lẽ không thể tin nổi câu trả lời này, cứ hỏi đi hỏi lại.

“Đúng!” Lộ Minh tiếp tục giải thích cho Lâm Nhược Kỳ bằng giọng điềm tĩnh, khách quan nhất có thể. “Sau khi, tiến hành các xét nghiệm kĩ lưỡng, chúng tôi phát hiện hai thận của bệnh nhân đều bị ứ nước khá nghiêm trọng, nhất là thận phải của bệnh nhân đã bị viêm nhiễm nặng, tức là thận ứ mủ, hơn nữa, thận phải gần như sao mất đi chức năng, trong tình trạng này, chúng tôi kiến nghị nên cắt bỏ thận phải rồi tiến hành điều trị nội khoa đối với thận trái.”

“Cắt bỏ thận phải? Vậy… nếu cắt bỏ rồi, có phải sẽ hết bệnh luôn không?” Lâm Nhược Kỳ nhìn bước Lộ Minh tràn đầy mong đợi.

Ánh mắt ấy không hề lạ lẫm được ông. Ông đã hành nghề y mười mấy năm nhưng vẫn khó lòng tỏ ra cứng rắn, sắt đá trước ánh mắt như thế. Tuy ông cũng muốn an ủi, khích lệ cô theo hướng tốt đẹp rằng: “Đúng, chắc chắn sẽ trị khỏi!” nhưng ông là một người thầy thuốc, ông không thể làm như vậy.

Ông cúi cúi đầu, ánh mắt chuyển sang bệnh án, bình thản đáp: “Trước mắt, chúng tôi chỉ có thể cắt bỏ một quả thận. Nhưng thực tế, thận trái của bệnh nhân cũng đã bị lây nhiễm, chỉ là không nặng như thận phải, chưa hoàn toàn mất đi chức năng. Cho nên vẫn có thể áp dụng phương án điều trị nội khoa, có lẽ sẽ chữa được nhưng cũng có khả năng…” Lộ Minh thoáng dừng lại, đưa mắt nhìn Lâm Nhược Kỳ một cái, rốt cuộc vẫn nói câu cuối: “Cuối cùng thận trái sẽ mất đi tác dụng.”

“Thận trái cũng mất đi tác dụng?”

Lâm Nhược Kỳ ấp úng lặp lại, như sực nhớ đến điều gì đó, đột nhiên nhoẻn miệng cười, nói: “Bác sĩ ban nãy cũng nói rồi, chỉ là có khả năng mất đi thôi, ngược lại cũng có nghĩa là sẽ trị khỏi được, đúng không? Cháu biết bác sĩ luôn phải cho gia đình biết trước mọi khả năng có thể xảy ra, cho dù khả năng ấy cực nhỏ, bác sĩ vẫn phải làm tròn trách nhiệm của mình. Nó cũng giống… cũng giống như khi mổ đẻ, thai phụ trong lúc phẫu thuật có thể sẽ xảy ra các loại tình huống như tê liệt, hôn mê, tử vong… bác sĩ đều phải báo trước với thân nhân, nhưng thực tế, khả năng ấy rất nhỏ. Bác sĩ thấy đó, biết bao nhiêu ca mổ đẻ thế kia, không phải đều mẹ tròn con vuông đó sao? Đúng không?”

Bác sĩ Lộ Minh nhìn Lâm Nhược Kỳ với vẻ đầy ngạc nhiên, không hiểu sao cô lại đánh đồng chuyện mổ thận với mổ đẻ được, chuyện quái quỷ gì thế này? Ít nhiều cô ta cũng đã từng học đại học, sao năng lực lý giải còn chẳng bằng một số bà ở quê vậy? Hay tại năng lực diễn đạt của ông bây giờ có vấn đề?

Ông cầm cốc nước, uống một ngụm. Ông định giải thích cặn kẽ cho Lâm Nhược Kỳ hiểu rõ tình trạng trước mắt của bệnh nhân, khả năng thận trái mất đi chức năng rõ ràng không thể đánh đồng với rủi ro phẫu thuật trong khi mổ đẻ. Nhưng khi mắt ông vừa chạm vào đôi mắt của Lâm Nhược Kỳ, ánh mắt trĩu nặng tuyệt vọng và cũng chứa chan khát khao ấy bỗng chốc khiến đó vỡ lẽ, không phải năng lực lý giải của cô thấp, hoàn toàn không phải.

Lộ Minh bèn dừng lại, bởi ông biết dù mình có nói nhiều thế nào đi nữa, cũng chỉ vô ích. Không phải Lâm Nhược Kỳ không hiểu những lời ông nói, mà cô không thể chấp nhận, không thể thừa nhận đáp án và sự thật này.

“Bác sĩ Lộ, cháu biết bác sĩ nhất định sẽ dốc sức cứu chữa cho chồng cháu, cảm ơn bác sĩ! Vợ chồng cháu chắc chắn sẽ phối hợp điều trị! Cháu tin bước nhất định sẽ chữa khỏi cho anh ấy! Xin cảm ơn nhiều!” Bàn tay cầm kết quả xét nghiệm không ngừng run rẩy nhưng cô vẫn cố mỉm cười, lịch sự nói cảm ơn, tựa như ông đã trị khỏi bệnh cho chồng mình, tựa như đây chính là kết quả và sự thật cuối cùng.

Bác sĩ Lộ Minh chậm rãi rút tờ kết quả xét nghiệm khỏi tay Lâm Nhược Kỳ, đặt vào trong tệp bệnh án, xem ra hôm nay ông không thể tiếp tục cùng cô thảo luận về các rủi ro trong ca mổ cắt bỏ thận rồi.

Ông đứng dậy, ôn tồn nói với Lâm Nhược Kỳ: “Chúng tôi sẽ cố hết sức cô hãy chăm sóc cho ông xã thật tốt. Cố gắng giúp anh ta duy trì tình trạng sức khỏe ở mức tương đối tốt, như thế sẽ có ích cho phẫu thuật và điều trị hậu kỳ.”

Lâm Nhược Kỳ rời khỏi văn phòng của Lộ Minh, đi vào nhà vệ sinh.

Trong gương, cô thấy rõ dưới đáy mắt mình, nỗi tuyệt vọng và mềm yếu khôn cùng không thể che giấu được nữa.

Đưa tay bưng mặt nhưng vẫn không ngăn được hai dòng nước mắt xối xả tuôn rơi.

Sao cô lại không hiểu ý của bác sĩ Lộ chứ? Nhưng sao cô chấp nhận được, sao có thể chấp nhận đáp án này cơ chứ?

Vặn mở vòi nước, cô vốc nước lạnh ào ào vỗ mạnh vào mặt.

Nỗi buốt giá thấu xương từng chút từng chút, từ ngoài da thấm sâu vào từng huyết mạch, phủ qua hốc mắt lan đến tận đáy tim.

Cô không ngừng vỗ nước lạnh, đến khi từng cơn buốt giá đều thấm sâu vào xương tủy, mọi cảm xúc mềm yếu hoàn toàn đóng băng mới ngước lên. Đôi mắt sưng đỏ cuối cùng đã trở lại bình thường, đáy mắt cũng chìm trong tê dại, không còn nhỏ giọt lệ nào.

Cô nhìn thẳng vào trong gương, thầm nhủ trên đời này không có gì là không thể! Đến cả chuyện tráo hồn hoang đường thế kia còn có thể xảy ra, Hạo Ninh chắc chắn sẽ khoẻ lại thôi! Chắc chắn!

Kiên cường lên nào, Vu Tiểu Phong, hãy kiên cường hơn nào! Suốt hai mươi năm qua, không phải mày vẫn luôn rất kiên cường, rất lạc quan đó sao? Nếu giờ cả mày cũng gục ngã, cũng bỏ cuộc thì Hạo Ninh thực sự không thể đứng dậy được nữa. Cho nên Vu Tiểu Phong, mày phải dũng cảm lên, mày phải có lòng tin! Hạo Ninh tuyệt đối không sao đâu!

Cô quay về phòng bệnh của Cố Hạo Ninh. Anh đang thẫn thờ nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nghe tiếng Lâm Nhược Kỳ bước vào, bèn hờ hững hỏi: “Bác sĩ nói sao?”

“Bác sĩ nói thận phải của anh ứ nước khá nghiêm trọng, có lẽ cần phải chuẩn bị mổ cắt bỏ.”

Lâm Nhược Kỳ biết chuyện phẫu thuật chắc chắn sẽ không thể giấu được Cố Hạo Ninh nên cũng không định giấu anh. Nhưng còn về tình trạng của thận trái, cô tạm thời vẫn không muốn anh biết.

“Đã định đã phẫu thuật chưa?”

“Vẫn chưa, bác sĩ nói thời gian này cố gắng duy trì sức khỏe ở mức tốt nhất, như thế sẽ có lợi cho ca mổ và điều trị hậu kỳ.” Lâm Nhược Kỳ đến bên giường của Cố Hạo Ninh, rót cho anh một cốc nước.

“Cảm ơn!” Cố Hạo Ninh nhận lấy. “Mấy hôm nay vất vả cho em rồi!”

“Không sao. Tối nay anh muốn ăn gì?” Thể theo yêu cầu của Cố Hạo Ninh, Nhược Kỳ không thông báo bệnh tình của anh cho cha mẹ anh biết nên mấy hôm nay đều một mình cô chăm sóc anh trong bệnh viện.

“Anh…” Cố Hạo Ninh định trả lời thì nghe thấy giọng nói phóng khoáng của Đinh Hồng vang lên ngoài cửa: “Anh Ninh, anh đỡ nhiều chưa?”

Cố Hạo Ninh vừa ngẩng đầu nhìn lên bèn trông thấy Đinh Hồng vừa xách theo túi trái cây to đùng vừa nắm tay Phương Na bước vào. Trên tay Phương Na còn ôm theo một bó hoa lớn, gương mặt cả hai đều tươi cười rạng rỡ.

“Thằng oắt này, cũng nhạy tin quá nhỉ?”

Cố Hạo Ninh không báo cho nhiều người ở công ty biết mình bị bệnh nên chỉ có thư ký của anh và tổng giám đốc mới biết tin anh nhập viện.

“Như thế mà nhạy tin á? Anh nằm viện mấy ngày rồi còn gì! Cái cô Tiểu Trương, thư ký của anh đúng là kín miệng quá! Nếu không phải em đe dọa cô ấy không nói thì em sẽ đi hỏi thẳng tổng giám đốc rồi còn thề thốt, cam đoan tuyệt đối không tiết lộ với bất kỳ ai trong công tay, e rằng đến lúc anh xuất viện, em còn chẳng biết anh bị bệnh nữa là! Phòng bệnh này trông cũng không tệ nhỉ? Thấy cũng giống phòng dành cho tổng thống ghê!”

Đinh Hồng vẫn nói nhiều như mọi khi, bông đùa về phòng bệnh riêng của Cố Hạo Ninh, tựa hồ bệnh của anh chẳng phải chuyện lớn lao.

Đấy là lần đầu tiên Lâm Nhược Kỳ gặp lại Đinh Hồng và Phương Na kể từ mấy tháng nay, cô mỉm cười, định ra đón, chợt thấy vẻ mặt của Phương Na sầm xuống, bước chân liền khựng lại. Trong khoảnh khắc đó, cuối cùng cô mới định thần lại, cô hiện giờ là Lâm Nhược Kỳ, sao Phương Na tỏ ra hòa nhã với cô được chứ?

Cô mỉm cười gượng gạo nhận lấy bó hoa từ tay Phương Na rồi mang bình hoa bước vào phòng vệ sinh.

“Phương Na, chị ấy là vợ của anh Ninh…” Đinh Hồng nhỏ giọng nói với Phương Na.

“Chính là biết cô ta là vợ Giám đốc Cố nên em mới ghét cay ghét đắng cô ta! Nếu không có cô ta, Tiểu Phong đâu phải…”

“Phương Na!” Cố Hạo Ninh nhìn Lâm Nhược Kỳ cầm bình hoa bước ra, vội ngắt lời. “Em và Đinh Hồng định chừng nào phát thiệp hồng cho anh?”

“Giám đốc Cố!” Phương Na e thẹn véo Đinh Hồng đang định trả lời. “Ai thèm lấy gã đầu đất này chứ!”

“Khụ khụ!” Cố Hạo Ninh nhìn gương mặt lúng túng của Đinh Hồng, thằng ngốc này, đến thời khắc then chốt thì cái tính lanh lợi, nhanh nhảu biến đâu hết rồi? Cố Hạo Ninh lắc đầu, đỡ lời: “Phương Na, ít nhiều gì em cũng nể tình Đinh Hồng trước nay luôn chung thủy hết mực, một lòng trồng cây si em mà nhanh chóng cho cậu ta “vào biên chế” đi!”

“Anh ấy làm gì mà si tình thế! Vì với tình cảm anh dành cho Tiểu Phong… “Lần này không cần Đinh Hồng ngắt lời, tự Phương Na bỗng im bặt. Lâm Nhược Kỳ đang đặt bình hoa lần bệ cửa sổ, nghe thấy lời của Phương Na, người khẽ run lên.

“Nhược Kỳ, tối nay anh muốn ăn cơm viện, em có thể đi lấy giúp anh một suất được không?” Cố Hạo Ninh xua tan bầu không khí câm lặng, thản nhiên cất tiếng.

“Ơ, vâng!” Lâm Nhược Kỳ chậm rãi xoay người, nở nụ cười gương gạo với đôi trẻ kia. “Vậy hai em ngồi chơi với Hạo Ninh chút nhé, chị đi lấy cơm cho anh ấy.”

“Giám đốc Cố, em xin lỗi!” Thấy Lâm Nhược Kỳ đã đi ra ngoài, Phương Na liền bối rối nói, cô cũng không muốn như vậy nhưng hễ trông thấy Lâm Nhược Kỳ, cô bèn nhớ đến cái chết của Tiểu Phong, thực sự không thể nuốt trôi được cục tức này!

“Không sao!” Cố Hạo Ninh cúi đầu, chột dạ. Bọn Đinh Hồng chỉ biết Vu Tiểu Phong xảy ra tai nạn cùng Lâm Nhược Kỳ nhưng không hề biết vụ ấy kỳ thực là do chính Lâm Nhược Kỳ sắp đặt. Anh không nói sự thật cho hai người biết không chỉ là vì Lâm Nhược Kỳ mà còn vì lòng day dứt, áy náy của anh.

“Anh Ninh, sao em cứ cảm thấy hình như chị dâu thay đổi rồi?”

Đinh Hồng dù gì cũng là dân marketing, khả năng quan sát rất nhạy bén.

“Ừm, đúng là có chút thay đổi!”

Trong lòng Cố Hạo Ninh cũng bâng khuâng dậy sóng, từ sau khi Tiểu Phong ra đi, ban đầu anh căm hận Lâm Nhược Kỳ vô cùng nhưng sau đó đã thôi hận cô, chỉ còn lại cảm xúc lãnh đạm và thờ ơ. Nhưng ban nãy, anh vì sợ Lâm Nhược Kỳ sẽ cảm thấy khó chịu khi nghe Phương Na nhắc đến Tiểu Phong nên kiếm cớ bảo cô rời đi. Thái độ bảo vệ một cách tự nhiên ấy khiến bản thân anh cũng chợt thảng thốt, tự bao giờ, anh lại bắt đầu quan tâm đến cảm nhận của Lâm Nhược Kỳ rồi?

Nhìn vẻ mặt buồn rầu của Cố Hạo Ninh, Phương Na đâm ra lúng túng. Dù sao cô cũng không thân thiết với Cố Hạo Ninh lắm, nhưng lại hay vì chuyện của Tiểu Phong, mà nói nhiều dẫn đến sai lầm, có lẽ tốt nhất cô nên tránh đi thì hơn.

Phương Na bèn thì thầm với Đinh Hồng: “Em đi gọi điện thoại, anh ở lại trò chuyện với Giám đốc Cố nhé!”, rồi đứng dậy, đi ra ngoài.

“Anh Ninh, dù sao Tiểu Phong cũng đã đi rồi, nếu giờ chị dâu đối tốt với anh, chi bằng anh cứ chung sống thuận hòa với chị ấy đi.” Không có mặt Phương Na, Đinh Hồng cũng chẳng cần băn khoăn, kiêng dè gì nhiều nhưng cậu ta vẫn dè dặt quan sát sắc mặt của Cố Hạo Ninh, nói một cách chậm rãi.

“Nhược Kỳ hiện giờ đúng là không tệ.” Cố Hạo Ninh cười khổ. “Nhưng sao anh có thể dễ dàng quên được Tiểu Phong chứ? Nếu như bọn anh chỉ là chia tay bình thường thì còn tốt, đằng này cô ấy lại vì anh nên mới…” Anh nghẹn lời, bao cay đắng chất chứa trong lòng sao có thể thốt ra thành lời?

“Anh cũng đừng nghĩ ngợi nhiều quá, dù sao đó cũng là chuyện ngoài ý muốn, anh cũng đâu ngờ.”

Cố Hạo Ninh xua xua tay, ngắt lời Đinh Hồng: “Nếu không phải vì anh, Nhược Kỳ đã không đi tìm Tiểu Phong, tai nạn sao có thể xảy ra chứ? Suốt đời này, anh không thể nào vươt qua nỗi đau dằn vặt và chuộc được lỗi lầm ấy!”

Đinh Hồng cúi đầu buồn bã, cũng không biết nên nói gì. Chuyện đau thương nhường này, sao có thể dễ dàng dùng một câu “ngoài ý muốn” đã cho qua? Từ đỉnh cao hạnh phúc chớp mắt rơi phịch xuống hố sâu tuyệt vọng, cũng y như trong phút chốc từ thiên đường rớt xuống địa ngục, cây thánh giá nặng nề ấy, e rằng Cố Hạo Ninh sẽ phải gánh chịu suốt đời.

“À, làm quái gì mà hai anh em mình lại đi nói tới mấy chuyện đó chứ? Tình hình công ty hiện giờ sao rồi?” Dáng vẻ rầu rĩ của Đinh Hồng khiến Cố Hạo Ninh thoáng áy náy, anh vội vàng chuyển chủ đề.

“Tình hình công ty vẫn vậy thôi. Đúng rồi, phòng Marketing chúng ta mới có thêm một cô trợ lý xinh đẹp, tài giỏi lắm, hình như cũng đi du học Pháp về, nghe đồn rất có năng lực trong lĩnh vực kế hoạch marketing.”

Nói đến gái đẹp, Đinh Hồng liền sôi nổi hẳn, Cố Hạo Ninh không nhịn được cười giễu: “Cậu có Phương Na còn chưa đủ à? Dám to gan tấm tắt khen ngợi người khác thế kia, không sợ Phương Na nổi cơn lôi đình, tống cậu vào vào lãnh cung sao?”

“Ha ha, cô ấy không có ở đây, em ba hoa vài câu có sao đâu. Đương nhiên người kia không tốt bằng Phương Na nhà em rồi. Chẳng phải em đang muốn khích lệ anh, để anh có động lực nhanh nhanh xuất viện đó sao? Người ta đến công ty mình là vì nhắm đến cái ghế trợ lý giám đốc marketing đó chứ!”

“Cậu tưởng anh là cậu chắc? Thay gái đẹp là chẳng biết trời trăng gì luôn.” Cố Hạo Ninh lắc đầu vẻ bó tay, cái cậu Đinh Hồng nay đúng là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời.

“Cái gì mà gái đẹp thế?” Đúng lúc này Phương Na bước vào. “Em mới rời đi, Đinh Hồng liền bắng nhắng rồi phải không?” Dứt lời, đôi mắt phượng lấp loáng ý cười bèn liếc xéo Đinh Hồng đầy ẩn ý, phút chốc Đinh Hồng cảm thấy dự báo thời tiết hai hôm trước nói không khí lạnh đã suy yếu rõ ràng là nói dối.

“Đinh Hồng nói phòng Marketing vừa có thêm một cô gái xinh đẹp, còn rất tài giỏi nữa. » Cố Hạo Ninh giả vờ như không nhìn thấy Đinh Hồng đang nháy mắt lia lịa ra hiệu, cầm cốc nước, nhấp một ngụm, sau đó mới từ tốn nói tiếp: “Nhưng ý của cậu ta dù có đẹp đến đâu thì chắc chắn cũng không tốt bằng bên trong nhà ta.”

“Giám đốc Cố…” Phương Na ngây người, tay cô đang ngầm véo mạnh Đinh Hồng tức thì buông lỏng, chợt vỡ lẽ thì ra Hạo Ninh đang cố tình đùa mình, hai má lập tức đỏ bừng.

“Em xem, em xem, véo đỏ lên rồi này!” Đinh Hồng thừa cơ nhanh nhảu rụt tay về. “Ông xã là vật dễ hào mòn! Tổn hao quá độ sẽ sớm trở nên hỏng hóc đó! Bà xã tốt nhất nên sử dụng một cách quý trọng thì hơn!”

“Gì mà vật dễ hao mòn, véo một cái thì có sao nào… Ơ, Đinh Hồng! Cái… cái gì ông xã… Ai là bà xã của anh hả?” Bị Đinh Hồng lừa vào tròng, hồi lâu sau, Phương Na mới sực nhận ra, tức đến độ chỉ muốn véo thêm cái nữa.

“Toi rồi, bà xã nổi đóa rồi!” Đúng lúc này, Đinh Hồng trông thấy Lâm Nhược Kỳ bưng hộp cơm bước vào, bèn kéo Phương Na ra ngoài. “Anh Ninh, việc an ủi bà xã quan trọng nhất. Em phải lo chuyện chung thân đại sự của mình trước đã, anh từ từ dùng cơm nhé, bữa sau em lại đến thăm!”

@STENT

Cố Hạo Ninh chưa kịp thốt ra câu tạm biệt thì cặp đôi Đinh Hồng và Phương Na đã mất hút ngoài cửa rồi. Hai đứa này xem chừng hôm nay đến chỗ anh là để ve vãn nhau rồi!

“Nhìn hai người họ thắm thiết quá nhỉ?” Lâm Nhược Kỳ thấy Đinh Hồng và Phương Na ân ái ngọt ngào thế kia, trong lòng cũng thấy được an ủi phần nào, xeM ra lúc đầu cô tác hợp hai người họ với nhau quả không sai.

“Đúng là hai đứa họ rất thắm thiết.” Cố Hạo Ninh không nói nhiều, kê xong chiếc bàn nhỏ trên giường, nhận lấy hộp cơm từ tay Lâm Nhược Kỳ. “Chỉ lấy một phần thôi ư? Em không ăn à?”

“Ban nãy em đã ăn ở căng tin bệnh viện rồi!” Tuy chỉ là một câu hỏi đơn giản của anh nhưng khi nghe, Lâm Nhược Kỳ suýt nữa đã rơi lệ. Đã bao lâu rồi, cô như một kẻ vô hình trong mắt Cố Hạo Ninh, anh không quan tâm cô đi đâu, làm gì, càng không lo lắng cô có đói không, có mệt không, cô như đang độc diễn trong một vở kịch, nói sự hy sinh, cho đi đều chỉ là độc thoại, tự tiêu khiển vui đùa.

“Vậy em về sớm đi. Mấy hôm nay em cũng mệt mỏi lắm rồi!”


Phan_15
Phan_1
Phan_2
Phan_3
Phan_4
Phan_5
Phan_6
Phan_8
Phan_9
Phan_10
Phan_11
Phan_12
Phan_13
Phan_14
Phan_16
Phan_17
Phan_18
Phan_19
Phan_20
Phan_21
Phan_22
Phan_23
Phan_gioi_thieu
Nếu muốn nhận thông tin bài viết mới của trang thì like ở dưới hoặc truy cập trực tiếp CLICK

TRANG CHỦ
Truyện Teen   Ngôn Tình   Đam Mỹ   Bách Hợp   Mẹo Hay   Trà Sữa   Truyện Tranh   Room Chat   Ảnh Comment   Gà Cảnh   Hình Nền   Thủ Thuật Facebook  
Facebook  Tiện Ích  Xổ Số  Yahoo  Gmail  Dịch  Tải Opera  Đọc Báo 

Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian

C-STAT .